"Văn chương, âm nhạc là những thứ
hàng hóa thuộc về tinh thần, cần sự hoàn thiện, hoàn mỹ. Sản phẩm tinh
thần không thể loại hai, loại ba được. Đặc biệt là sách giáo khoa, sách
cho trẻ em cần sự hoàn thiện, tiêu biểu nhất" - thầy Nguyễn Hùng
Vĩ- chuyên gia văn học dân gian trò chuyện với chúng tôi về những cuốn
sách giáo khoa, truyện tranh gây phản cảm trong thời gian gần đây.
Những sáng tạo "vô biên"
Sọ dừa thành sọ người với những hình vẽ
xấu xí, mẹ Thạch Sanh nhường quần cho con, và những chi tiết miêu tả
trận đánh trăn tinh rùng rợn, thô thiển (NXB Kim Đồng), Thánh Gióng tắm
Hồ Tây và đi vào rừng lặng lẽ chết (NXB Giáo dục), nàng tiên út bày cho
con giết ông ngoại một cách tỉ mỉ (NXB Văn học) và những câu chuyện cổ
tích 18+ đang xâm nhập vào đời sống con trẻ. Nhưng đó cũng mới chỉ là
những thống kê bề nổi những cuốn sách "biến tướng" về nội dung dành cho
trẻ em.
Trên thực tế, trong sách giáo khoa, sách
cho thiếu nhi và truyện tranh hiện nay có khá nhiều chi tiết gây phản
cảm vẫn "lọt lưới", đang đầu độc thế giới trong sáng của các em.
Chị Hằng ở Thanh Xuân, Hà Nội hốt hoảng khi mua cuốn "Truyện cổ tích về loài chim và muông thú" (NXB Văn hóa Thông tin) cho con gái và phát hiện trong đó những đoạn miêu tả nhạy cảm.
"May là tôi vẫn thường xuyên trò
chuyện, đọc sách cùng con mới phát hiện ra chứ nhiều bố mẹ cứ tin tưởng
vào những câu chuyện cổ tích, nghĩ rằng không có câu chuyện nào đẹp và
trong sáng bằng truyện cổ tích nên để con đọc thoải mái. Tôi không hiểu
những người làm sách bây giờ họ ẩu đến thế, những chuyện 18+ mà cũng cho
con trẻ đọc được. Chúng ta đang định dạy trẻ con điều gì?".
Không chỉ chị Hằng mà rất nhiều phụ
huynh bày tỏ sự lo ngại khi những cuốn sách "bẩn" đang xâm nhập vào thế
giới trong sáng của các em. Họ lo lắng cũng bởi, cuộc sống quá bận rộn,
họ không có thời gian kiểm soát những cuốn sách con em mình đang đọc. "Tôi
cứ nghĩ, thả con với sách là yên tâm rồi, bất luận là sách gì, truyện
tranh, truyện cổ tích. Còn hơn để con mải mê với game, ipad", chị Nhung chia sẻ.
| Những cuốn sách gây sốc |
Thế nhưng, nhiều phụ huynh té ngửa khi
biết rằng, sách bây giờ cũng có dăm bảy loại. Phụ huynh không phải trong
nghề nên rất khó để biết những đối tác làm sách uy tín để có thể chọn
những cuốn sách hay cho con cái đọc. Và ngay cả những đơn vị làm sách uy
tín hàng đầu như Nhà xuất bản Kim Đồng cũng để lọt lưới những cuốn như
Truyện cổ tích Việt Nam, trong đó có truyện Thạch Sanh với những sáng
tạo "vô biên".
Và dây chuyền làm sách "ẩu"
Theo tìm hiểu của phóng viên, không chỉ
mấy cuốn sách được điểm mặt, chỉ tên gần đây mà có nhiều sách cho thiếu
nhi mang nội dung phản cảm đang trôi nổi trên thị trường. Những câu
chuyện cổ tích mang đến một thế giới đẹp đẽ và mơ mộng cho trẻ thơ bỗng
nhiên bị dung tục hóa bằng những sáng tạo thiếu văn hóa của người "phóng
tác".
Làm sao truyền được tình yêu thương khi
truyện cổ tích lại dùng những ngôn từ "mạnh" như trong truyện Thạch
Sanh: "phọt óc", "chết tươi". Làm sao dạy về mĩ cảm khi truyện tranh Sọ
dừa với những hình vẽ xấu xí, thô thiển. Và làm sao dạy về cái đẹp, sự
lành mạnh khi chính những ví dụ thô thiển được người làm sách ngang
nhiên đưa vào.
Trong cuốn "Hỏi đáp nhanh trí" được dán nhãn trắc nghiệm IQ, có câu hỏi rằng: "Anh Phong và chị Vân đã kết hôn rồi nhưng khi hẹn hò vẫn lén lén lút lút sợ người khác thấy". Và câu trả lời: "Vì mỗi người đều hẹn hò với một người khác". Chẳng lẽ cuộc sống này thiếu những ví dụ tử tế, đẹp đẽ hơn hay sao?
Chính nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ đã phải
dùng những từ "ghê rợn", "thô lậu" để nói về những cuốn sách cho trẻ em
đang bị biến tướng trong thị trường sách láo nháo hiện nay.
Trong cuộc chạy đua cạnh tranh khốc liệt
của thị trường sách, người làm sách gần như không còn sự tĩnh tâm để
làm nên những sản phẩm tinh thần giá trị. Họ chạy theo lợi nhuận, chạy
theo những tính toán. Và những sản phẩm "bẩn" nối tiếp nhau ra đời.
Thầy Nguyễn Hùng Vĩ hơi nương tay khi
cho rằng, họ không có tâm địa gì xấu, nhưng vì họ ẩu, cộng với năng lực
yếu kém, nên mới thành ra thế. Còn người viết bài này thì nghĩ, chính sự
ẩu và kém của họ trong một lĩnh vực không được phép ẩu và kém đã là một
tội ác. Sự đầu độc tâm hồn, từng ngày, bằng việc đọc đôi khi còn khủng
khiếp hơn sự đầu độc về vật chất mà chúng ta đang phải đối diện hàng
ngày trong từng bữa ăn gia đình.
| Đoạn trích Thánh Giong có nhiều chi tiết độc đáo |
Nhưng vì sao và từ bao giờ, những cuốn
sách "bẩn" ngang nhiên chiếm lĩnh đời sống tinh thần của trẻ em như thế.
Đây chẳng phải là một vấn đề đáng báo động đối với giới làm sách hay
sao. Và ai sẽ chịu trách nhiệm về việc này. Theo tìm hiểu của chúng tôi,
hầu hết những cuốn sách ẩu đó đều do các đối tác liên kết với nhà xuất
bản để ấn hành. Nhà xuất bản là đơn vị thẩm định, kiểm duyệt nội dung và
cấp giấy phép. Rõ ràng ở đây là một dây chuyền làm sách ẩu - từ người
làm sách đến nhà xuất bản.
Ông Chu Văn Hòa, Cục trưởng Cục Xuất bản khẳng định: "Sắp tới sẽ rà soát lại hệ thống các nhà xuất bản để loại bỏ những nhà xuất bản yếu kém".
Ông cũng kiên quyết sẽ xử lý những nhà xuất bản cho ra đời những cuốn
sách thiếu nội dung lành mạnh. Nhưng, có lẽ, vấn đề lớn hơn để triệt
tiêu tận gốc những cuốn sách có nội dung thiếu lành mạnh đó, cần hơn
những văn bản, quy định, những hình thức thưởng phạt, đó là cái tâm, sự
hiểu biết của người làm sách.
"Hàng hóa bán ngoài chợ có thể có
loại 1, loại 2, loại 3. Nhưng sách không thể như vậy, đó phải là những
tác phẩm hoàn hảo nhất có thể", thầy Nguyễn Hùng Vĩ khẳng định.
Thầy Nguyễn Hùng Vĩ - chuyên gia
văn học dân gian Trường Đại học KHXH và Nhân văn - Hà Nội: Trẻ con rất
cần bồi dưỡng tâm hồn và mỹ cảm ngôn từ
Ở đây, tôi muốn nói cụ thể cho từng câu
chuyện. Với truyện Thạch Sanh, để xảy ra những lỗi như thế là do người
ta muốn phóng tác để tránh vấn đề bản quyền. Khi viết như vậy là một
phương thức làm hàng, nhưng người làm non tay, không phải là một nhà văn
có bút lực mạnh, giọng kể không có phong cách của nghệ thuật truyện cổ
tích.
Trong truyện của cụ Nguyễn Đổng Chi ghi,
thì việc Thạch Sanh đi chém trăn tinh là một mưu toan của mẹ con Lý
Thông, nhưng ở đây là Thạch Sanh tự nguyện đi. Điều đó làm cho vấn đề
trở nên khác về bản chất.
Người ta có thể phóng tác, nhưng khi
phóng tác phải đạt đến cái Chân - chân thực, một sự hợp logic nào đó có
thể chấp nhận được. Còn ở đây cẩu thả đến mức để cho mẹ Thạch Sanh mặc
quần. Ngay cả tả trận đánh với trăn tinh cũng có thể tả rất hay, còn đây
là cách tả vụng về, năng lực văn chương quá kém.
Rõ ràng, người làm sách không hiểu khái
niệm dị bản, họ nghĩ làm như vậy để lách luật. Nhưng văn học dân gian
quan niệm về dị bản khác, bất cứ ai, mỗi lần kể lại một câu chuyện của
ai, ở đâu cũng tạo ra một dị bản, bởi cũng câu chuyện đó, hai người kể
khác nhau về ngôn từ, người ta ghi khác nhau, gọi là dị bản.
Còn truyện Thánh Gióng - đưa vào sách
Hướng dẫn học tiếng Việt lớp 5 có chi tiết ông ôm vết thương đi vào rừng
tìm nơi lặng lẽ chết, đó là tưởng tượng của nhà văn N.Đ.T. năm cụ 20-21
tuổi. Nhưng tưởng tượng như cụ cũng còn non, đã gọi là Thiên Vương - là
những vị thần sống ở tầng trời thứ 4, vô sinh, vô tử, ông này trong tín
niệm của dân gian là tứ bất tử.
Ông N.Đ.T. tưởng tượng quá đặc biệt, bị
dị ứng với cách nghĩ của người khác. Tưởng tượng gì thì tưởng tượng,
nhưng phải tôn trọng truyền thống và tín niệm chung của dân gian, nếu
không nó dễ xảy ra phản cảm. Sự tưởng tượng, sáng tạo phải có giới hạn,
hướng đến cái Chân - Thiện - Mỹ. Vấn đề ở đây là cách chọn ví dụ đưa vào
sách giáo khoa. Nên chọn những ví dụ cơ bản, dễ nhớ, dễ thuộc. Cho nên
chọn ví dụ đưa vào sách giáo khoa phải có kinh nghiệm sư phạm.
Truyện Sọ dừa hình vẽ xấu, tranh rất
phản cảm, còn việc gọi Sọ dừa hay sọ người không vấn đề, vì đó là thói
quen ngôn ngữ của người dân. Tất nhiên dùng từ sọ người sẽ vụng, mang
tính diễn giải. Cộng với đó là những hình ảnh mang tính dữ dằn quá, làm
mất cái đẹp, vì truyện tranh không chỉ là truyện mà cả tranh nữa.
Đó là vài ba ví dụ về những cuốn sách
làm ẩu hiện nay. Chúng ta cứ chê trách truyện tranh, nhưng rõ ràng Nhật
Bản có nhiều truyện tranh, họ có thể sử dụng đa dạng ngôn ngữ, vẫn giữ
được sự trong sáng của ngôn ngữ chứ không thô vụng, thiếu trau chuốt như
chúng ta. Đó là một cách đầu độc tâm hồn trẻ con, làm cho mỹ cảm về
ngôn từ càng ngày càng cằn cỗi đi. Câu không ra câu, nói huỵch toẹt cả
ra thì không còn là văn chương. Đối với trẻ con, rất nhạy cảm, cần bồi
dưỡng tâm hồn và mỹ cảm ngôn từ .
Tôi nghĩ, vấn đề ở đây là do cách làm
việc chộp giật, cách làm của những nhà buôn chứ không phải những người
có văn hóa làm sách. Làm sách ẩu, chạy theo lợi ích mà không nghĩ sâu
xa. Dó đó, bố mẹ rất cần thiết phải biết con mình đọc gì, nghe gì trong
thời buổi nhiễu loạn thông tin này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét